Đóa hồng trên tóc em dìu dịu tỏa hương như một lời nhắc nhở thầm thì. Đầu em ngẩng cao trong niềm kiêu hãnh. Trước mắt em, những chữ cái đang nhảy nhót. Tiếng hát và tiếng cười rộn rã. Em thấy mình châng lâng như sắp sửa bay lên. Em quên mình là đứa trẻ tật nguyền. Em chìm đắm vào tiết học trong niềm hạnh phúc miên man, mãi khi tiếng trống vang lên em mới biết mình đã ngẩng cao đầu suốt buổi. Em lao ra sân chơi cùng bè bạn. Những trò chơi tuổi thơ đã xóa tan mặc cảm tự ti như mây mù lẩn quất trong em.
Tôi đã đi dọc suốt chiều dài của buổi chiều hôm nay. Chiếc lá đang rơi nào là điều ước cho mẹ tôi, cho tôi, và cho thêm một ai đó. Chúng đã rơi hàng vạn lần trên con đường này, chúng đã rơi như một thói quen, và tôi cũng đã sống như một thói quen mỗi khi đi qua. Quen cả những điều lạnh lùng hơn một chiếc lá.
Đứa bé đen nhẻm, từng bước khó nhọc còm cỏi vì cõng trên vai bao đồng nát đã đầy, đôi chân trần lạo xạo trên mặt đường nhựa… Đôi mắt nó chợt bừng sáng! Một tờ giấy bạc vật vờ trên mặt đường, cách đó chừng 5m. Nó co chân chạy K…í…..t….. Rầ…m….! 3 chiếc xe đòng loạt thắng gấp - ngay khi thằng bé vừa kịp chạm ngón tay đầu tiên vào tờ giấy bạc
Tôi yêu em , yêu bằng tất cả những gì thật lòng nhất ... Tôi yêu em từ những ngày tôi còn ở Hưng Yên cho đến bây giờ khi tôi đang trong lòng Hà Nội ... Tôi yêu em bằng tất cả những gì tôi có , vẹn nguyên và đong đầy cho đến khi người con gái đó xuất hiện ...
Na đóng nhật kí, nó đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần từ khi chia tay An, quyển nhật kí vẫn còn bỏ dở, nó không thể viết tiếp được nữa từ cái đêm hôm ấy. Nó đau quá, biết làm sao bây giờ, nó đã sớm cảm nhận thấy An sẽ rời xa nó, vậy mà nó ngây thơ, ngốc nghếch, không dám tin vào sự thật. Nó vẫn nhớ đã từng hứa với An rằng sẽ đưa cho cậu ta xem quyển nhật kí này khi nào nó viết xong. Mà khi nào nó viết xong nhỉ? Có lẽ là khi tình yêu của nó với An nở hoa, khi mà nó cùng An sánh bước trên con đường đầy ánh mặt trời
Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn".
Hắn bỗng nhiên quan tâm đến em một cách đặc biệt, từ những bài toán, lí cỏn con cũng quay sang: “ Có hiểu không? Chỗ nào chưa hiểu thì cứ hỏi. ” Bạn bè vẫn thường gọi hắn là “gia sư”, nhưng cho đến tận bây giờ em mới hiểu nghĩa của cái biệt danh ấy là gì. Vào những ngày tiết trời đổ rét, dù em đã đến lớp với một cái áo khoác to sụ, hắn vẫn nhìn với vẻ ái ngại: “ Lạnh lắm không?”. Em chun mũi xuýt xoa: “Lạnh, lạnh quá”, rồi ngúc ngắc cái đầu nhìn hắn. Bao tia ấm nồng nàn chiếu vào em, nóng rực, đến đỏ bừng cả mặt…
Tối hôm nay, tôi ngồi ở đây học bài, nói đúng ra tôi ngồi ...chờ "ấy" bên kia . Không biết hắn đang làm gì bên kia cánh cửa sổ nhỉ ? Có lẽ hắn đang hát thầm vì sợ tôi la ? Tôi và hắn không chiến tranh, cũng có nghĩa là hắn không gọi tôi "Xí" này "Xí" nọ, tôi nhớ ... cái tên ấy lạ thường ! Tôi muốn gọi lên mấy chữ "Ấy ơi ...", nhưng rồi lại thôi . Nỗi buồn không tên nghịch ngợm, len lén đến cạnh bên tôi - ở lại . Cuốn lưu bút của tôi chưa xong hẳn (?!). Ấy ơi ! Tên của tôi là Đông, còn tên của ấy ? Vì ngày mai ...
Tôi và thằng Sơn ra về lòng khấp khởi hy vọng, ngày mai chúng tôi sè được gặp Pinô. Hôm sau tôi và thằng Sơn thu xếp công việc, đến văn phòng của nhỏ My thật sớm. Song đón chúng tôi trước ô cửa lặng lẽ hàng ngày không phải là nhỏ My mà là một cô gái có đôi mắt to láu lỉnh. Có lẽ Pinô cũng có đôi mắt láu lỉnh đến vậy là cùng. Cô gái tò mò nhìn chúng tôi rồi thản nhiên thông báo: Nhỏ My bị đau không thể đi làm được. Thất vọng, thằng Sơn kéo tôi đến nhà nhỏ My. Nhỏ My đang nằm một mình trên giường, khuôn mặt xanh xao của nhỏ hơi tươi lên khi thấy tôi và thằng Sơn.
Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: "Em đợi anh suốt cả ngày dài". Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: "Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi...". Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế.
Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?
Anh đi xa, tôi một mình và quả thật anh trở thành nỗi tủi thân lớn nhất của tôi . Không anh, tôi lang thang một mình cả trong mơ, trong mưa và trong ánh trăng. Không anh, con đường tình yêu vắng hẳn. Một mình tôi, chỉ một mình tôi thôi, một mình. Vóc dáng bé nhỏ của tôi không có anh bỗng trở nên cô độc. Đêm về khuya, hun hút. Tôi ước gì mình có anh. Những lá thư của anh vẫn đều đặn bay về. Lời lẽ con tim yêu thương nồng nàn da diết.
Duy à, buổi sáng chú Quốc gọi điện chỉ có thế, mà cũng làm em nhớ anh... nhớ những ngày xưa, những chuyện xưa, tháng ba xưa, hoa xưa. Mùa xuân Hà Nội năm nay ít mưa phùn, nhưng cũng chẳng ngăn được bạch anh trổ lá xanh trong như ngọc và hoa trắng muốt nở bừng một ngày nắng lao xao, gió xuân thổi đầy trong tóc. Năm nào cũng vậy, nhắc… nhớ… mênh mang…
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, ngày em đi bầu trời sao u ám với tôi đến thế? Phải chăng số phận bắt tôi phải chứng kiến cái cảnh nhìn người mình yêu đi xa hay sao? Bao nhiêu ước mơ hoài bảo của tôi muốn được vun đấp cùng em đến đây là kết thúc hay sao? Phải, đã thật sự kết thúc ngay lúc tôi đang ở sân bay, đáng lẽ giờ này tôi đang nằm ở nhà trốn tránh ko nghĩ về em nữa mà vậy tại sao đôi chân này nó ko chịu nghe lời , hay là đôi chân nó làm theo sự mach bảo của con tim bắt mình phải lên sân bay nhìn em lần cuối cùng trong cuộc đời? Từ xa xa tôi nhận ra em, nhìn em nhỏ nhắn khiến tôi nhớ lại 1 cô gái Mario nhí nhảnh mà lần đầu tiên tôi gặp em. Em đang loay hoay bịn rịn chia tay gia đình và bạn bè.
Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, anh bỗng nhiên biết được tôi đã yêu anh nhiều đến thế nào. Tôi tin anh vô cùng, hy vọng vào anh rất nhiều. Tôi đã từng để mất anh một lần rồi, làm sao tôi có thể chịu đựng thêm một lần nữa? Tôi ao ước mình rút lại được những tháng năm tuổi trẻ đã qua, ao ước vậy được cả những tháng năm tuổi già chưa đến, ao ước tôi không phải chỉ có một cuộc đời... tôi sẽ cộng góp tất cả vào và trao cho anh. Tôi thật có lỗi khi đã làm anh buồn đến thế. Biết làm sao được, anh đa cảm quá. Chẳng lẽ bắt đầu với một người đừng có hiểu mình nhiều quá, đừng có biết mình đã từng đau khổ như thế nào sẽ đơn giản hơn chăng?
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em. Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc. 2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa. Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em. Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Ngồi thừ bên ghế bên cạnh bàn ăn, tôi mới nhận ra rằng, kể từ khi tan sở về nhà cho đến lúc ấy, tôi mới có dịp ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Tôi đã phải lao vội xuống bếp, tất bật nấu nướng rồi dọn bàn phục vụ và động viên hai thiên thần bé nhỏ ấy ăn hết khẩu phần bữa tối. Sau đó, tôi lúi húi rửa bát đĩa, loay hoay với những đòi hỏi vụn vặt mà bọn trẻ đặt ra chỉ để khiến tôi phải chú ý đến chúng. Xong việc bếp núc, tôi lom khom bên bàn học, cùng làm bài tập nhà với con bé chị đang học lớp hai, đồng thời chia sẻ thời gian với thằng bé út bằng cách tán thưởng bức vẽ mới nhất của cu cậu, hoặc bò lê dưới nền nhà chơi trò xếp hình khối với nó.
Nó oán hờn nghĩ, không ngăn nổi giọt nước mắt trào qua mi. Hình như anh đã rút khăn tay chấm nước măt cho nó. Cử chỉ này anh đã làm bao nhiêu lần, những lúc cần dỗ dành nó. Cái kiểu cuống quýt của anh khiến cơn hờn giận của nó lúc nào cũng tan ngay như bòng bòng xà phòng. Nhưng lần này, hành động của anh chỉ làm bùng lên cơn giận cuồng loạn trong nó. Mở to mắt nhìn anh , Nó hất tay anh ra : - Em đừng thế nữa..Hiện nay em cần tránh xúc động. Sao an ủi mình mà anh ta nói giọng đều đều như phát thanh viên dự báo thời tiết thế nhỉ ? " . Nó tủi thân nghĩ thầm . Đúng là nó không thể chạy trốn nổi thực tại nữa rồi.
Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!
Một tin nhắn vào điện thoại nửa đêm làm Minh ngồi dậy càu nhàu: “Lại công chúa của mày phá máy đấy à?”. Bảo bật dậy, vớ ngay lấy cái điện thoại di động theo một phản xạ có điều kiện. Giờ này, tiếng chuông này, kiểu tin nhắn này, không cần xem cũng biết người gửi là ai. Bảo đưa tay vuốt mặt vài cái để tỉnh ngủ một chút trong khi thờ ơ xin lỗi anh bạn nằm giường phía trên, một anh chàng xấu số vì ở cùng phòng với một tên con trai “quá ư là chuẩn mực”, mà chuẩn mực ở đây bao gồm điều khoản “tuyệt đối chiều chuộng bạn gái”. “Con An ấy nó bị hâm hấp à mày, từ khi mày quen với nó, ngày nào nửa đêm cũng nghe nó gọi cho mày, toàn nhắn tin vớ vẩn. Này…”, “Mày thôi đi, tao ra lan can đây!”,
Trên đời này làm gì có thiên đường. Mà hai chữ “thiên đường” cũng do con người ta vẽ ra mà thôi. Đến khi chết đi thì có lẽ ta mới được đặt chân đế thiên đường thật sự. Cát bụi cũng sẽ trở về với cát bụi, có gì gọi là vĩnh cửu đâu. Có hay không thiên đường dành cho cô hay chỉ là thiên đường ảo ảnh đầy cám dỗ và dục vọng như những gì vừa qua. Những mảnh ghép về một bến đỗ bình yên và hạnh phúc nhạt nhòa theo dòng lệ đắng đang rơi xuống. Tạm biệt anh “thiên đường tội lỗi”
Nàng buông tay và ôm mặt khóc . Tôi lại 1 lần nữa luýnh quýnh không biết phải làm điều gì để ngăn tiếng khóc ấy , à không , để hiểu vì sao nàng khóc . Tôi đã nói sai điều gì ư ? Không ! Tôi nói đúng với lòng mình . 3 ngày quá đủ cho một tình yêu nhưng còn thiếu quá cho sự khởi đầu . 3 ngày , người at có thể làm người yêu của nhau trọn vẹn . Nhưng 3 ngày chưa đủ để tôi và nàng có thể có 1 khởi đầu tốt để băt đầu 1 tình yêu . Tôi hiểu ra điều này khi mà tôi nhận ra lí do vì sao mà mãi tôi vẫn chưa hôn nàng , dù điệu kiện luôn sẵn sàng đến thế . Và nàng cũng hiểu điều đó . Rõ ràng đến bật khóc . Tôi chưa sẵn sàng cho 1 tình yêư và nàng cũng chưa hề sẵn sàng cho 1 cuộc chia tay với người bạn trai hiện tại của nàng . Dù nàng có nói thật nhiều về sự tùy chọn của nàng
Hyesung là một người mẫu chăm chỉ và nhẫn nại. Anh ấy có thể thân trần, ngồi yên ba tiếng liền trong căn phòng lò sưởi quá già nua để đủ sưởi ấm giữa mùa đông mà không một lời than vãn. Rồi chúng tôi uống ca cao nóng, ăn kim chi 1,2 euros một hộp và ngắm tuyết rơi qua ô cửa vuông duy nhất trong nhà. Hyesung làm mẫu, nhưng tôi chưa bao giờ vẽ anh ấy. Những bức tranh luôn là cảnh mặt trời mọc, cảnh đồi gió xanh. Mà anh ấy cũng chẳng thắc mắc. Chỉ vuốt má tôi rất êm. Như là đã hiểu nhau từ muôn vàn kiếp trước.
Bỗng một ngày, anh nhắn tin: “Anh không muốn mỗi tối phải nhắn tin hoặc gọi điện để chúc em ngủ ngon nữa. Anh chán cái việc đó rồi…”. Và, bờ vai cô gái bỗng rung lên….Chiếc điện thoại tự do rơi xuống...“Làm vợ anh nhé!”.
Sức mạnh tình yêu khiến tôi đặt cược mình với số phận để sống hết mình với giây phút huy hoàng ấy một lần. Ngày tháng êm đềm hạnh phúc trôi qua thật nhanh, đến một ngày anh đột nhiên biến mất. Anh rời khỏi cuộc đời tôi như chưa từng xuất hiện. "Yêu nhau mấy núi cũng leo, mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua..." Câu hát của anh hôm nào bỗng dưng làm tôi đau lòng, chẳng sông sâu biển rộng nào cách trở, cũng chẳng thể nào tôi đến được bên anh. "Phải từ bỏ thôi". Tôi bật khóc thêm một lần nữa, giọt nước mắt chẳng ngọt ngào, tôi khóc lần cuối cùng cho cuộc tình ấy. Thay vì đợi anh trở lại, thì tôi lại ra đi.
Sa thích ngồi lặng lẽ nghe anh đánh đàn, thích đi bộ cùng anh dưới trời mưa, thích những chậu xương rồng mà anh chăm sóc và cả những cái nắm tay rất nhẹ từ anh. Sa thích cái cách anh xuất hiện dần dần trong cuộc sống của mình, từ những lần vu vơ viết tên anh lên vở học, đến những lần tên anh xuất hiện trong quyển nhật kí và những giấc mơ có bóng dáng anh... Tất cả cứ dần đầy và ngập tràn trong lòng chỉ có hình bóng của anh, một người từ khi nào mà mình không thể không nhớ đến, không thể không yêu.
Đôi khi em muốn nói chuyện và chia sẻ với một người, người mà em thường hay nghĩ đến lại là anh - một người chẳng rõ là quen hay lạ, là gần gũi hay xa cách ^^! Có những điều vốn rất khó để có thể giải thích, như cách mà em mang tặng món quà này đến anh. Không nhân một dịp đặc biệt gì cả, chỉ là tự nhiên nhìn vào list nick y!h, thấy sự hiên diện của anh và nghĩ đến những lời khuyên em từng có sau mỗi lần nói chuyện với anh. Em biết, em muốn gửi một lời cảm ơn, theo một cách nào đó, đến anh^^! Anh nói muốn nhìn cuộc sống màu xanh, nhưng hãy thử một lần nhìn qua lăng kính màu tím :) Cảm ơn nhé, người bạn lớn của em
Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thủy tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tân, thằng Thuận, thằng Tạo, thằng Toàn, thằng Trung, thằng Tiến, thằng Tuấn, tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thủy, tốn tiền trăm tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở: “Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thủy thêm thiệt thòi.” Tôi thích Thủy, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: trí tuệ tôi tầm thường, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt.
Gia đình sau khi nghe giải bày đã không còn quá khắc khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người. Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12 sau khi mọi người đã hưởng được một đêm Giáng sinh bình yên cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ để nhờ sự gia ơn và chúc lành của Thiên chúa. Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của của Wendy đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:
Anh lặng yên không nói. Im lặng có nghĩa là kết cục ấy lại xảy ra. Du nghĩ đến những năm tháng tiếp theo của cuộc đời mình, và thấy cổ họng nghẹn đắng. Sống tiếp, sẽ đợi chờ một người, sẽ tiếp tục mòn mỏi, hi vọng nghĩ đến tương lai? Nhưng bản thân mình Du sẽ sống thế nào? Cần phải làm gì để vượt lên những ám ảnh đeo đẳng đó? Du theo đuổi bóng dáng của một người, liệu còn có ai đó đợi chờ cô phía cuối con đường kia không? Ba tháng sau cuộc gặp gỡ bất ngờ và ngắn ngủi của Du và anh, một buổi sáng, Du nhận được điện thoại của một người phụ nữ. Người đàn bà có chất dọng nhẹ nhàng, cất những lời mỏng manh khó nhọc nhưng khiến Du khuỵu ngã:
Diễn đàn AnhSaoKhuy.Net chính thức hoạt động vào ngày 13-5-2010. ASK không chỉ đơn thuần là một website giải trí. Chúng tôi là một cộng đồng chia sẻ, nơi giao lưu kết bạn, mag đến cho cư dân mạng những thông tin hữu ích trong khuôn khổ chọn lọc. ASK kết nối cộng đồng với rất nhiều tiện...
phutbinhyen ( Đăng lúc:1336280576 )
phonglan ( Đăng lúc:1336191250 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876471 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876401 )
beliti ( Đăng lúc:1331218935 )