Cho và nhận-không chỉ là từ người khác.Bản thân mỗi người cũng có thể cho chính mình một điều gì đó và có thể nhận từ chính mình,nếu mình thích.Không có gì dễ chịu hơn khi làm được như vậy. Anh cũng đã hiểu về một điều mà người ta đã nói đến trước đây hàng thế kỉ,đó chính là khả năng tự nhận thức của con người.Câu trả lời luôn có sẵn bên trong bạn.Chỉ cần bạn thành thật với chính mình,chịu trầm tĩnh và lắng nghe. Mỗi lần,khi muốn đi tìm niềm vui mới cho cuộc sống,anh thường im lặng và lắng nghe cái tôi hoàn thiện của mình-giống như ông bác sĩ đã gọi
Chàng trai biết rằng đã đến lúc anh cần đến thăm vị bác sĩ tâm lí.Rất có thể lần này,ông ấy sẽ lại giúp anh giải tỏa được những buồn lo trong cuộc sống hiện tại.Tuy nhiên,ông bác sĩ đi vắng,chỉ có người vợ ở nhà.Anh vẫn còn nhớ người phụ nữ này có biệt tài nướng bánh rất ngon.Bất cứ khi nào ghé thăm vị bác sĩ,anh cũng được mời ăn thật nhiều bánh do bà làm.Những chiếc bánh của bà có vị thơm ngon đặc biệt,ăn mãi vẫn chẳng thấy ngán,không giống với những loại bánh bán ở cửa hàng.
Khi bắt đầu biết để ý và đáp ứng những yêu cầu của bản thân,nghĩa là chúng ta đã tự làm cho mình cảm thấy được hài lòng.Chính điều đó đã khiến chúng ta tự nhiên muốn chuyển sự quan tâm của mình sang người khác.Và đó không phải là điều chúng ta tự buộc mình phải làm.Đó là sự tự nguyện,vì chúng ta thích và muốn thế. Và tiếp theo,chúng ta lại muốn khích lệ những người khác học lấy cách tự quan tâm đến bản thân họ.Khi họ làm được thế,chúng ta cảm thấy vui-vì nhìn thấy họ vui vẻ và vì nhận ra là mình vừa làm được một điều có ích.Và người đó cũng nhận ra là ta đang chia sẻ với họ.Như thế không có ý nghĩa sao?
Nhưng thật không may cho ông ta,sau một ngày ngồi chờ phép màu,cuối cùng ông ta đã bị chìm trong nước lũ. Khi lên tới Thiên đường,ông đến gặp Chúa và phàn nàn về cái chết hẩm hiu của mình: “Thưa Ngài,tại sao Ngài không cứu lấy con?”.Chúa trả lời: “Ta đã gửi đến cho con một thanh gỗ lớn,sau đó là hai cái thuyền và cuối cùng là một chiếc máy bay trực thăng.Như vậy vẫn chưa đủ sao?”.Rồi Chúa nhún nhẹ vai và tự nói: “Với một số người thì có lẽ họ chẳng biết bao nhiêu là đủ”.
Con người,dù sống trong những thời đại khác nhau,chịu ảnh hưởng của các nền văn hóa khác biệt cũng đều biết đến sức mạnh của sự tự nhận thức.Ai trong chúng ta cũng mang trong mình một khả năng tự nhận thức,nhưng đáng tiếc là không mấy ai sử dụng đến.Khả năng đó chỉ được phát huy khi chúng ta giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng.Trong nguyên tắc tự quan tâm thì một phút là khoảng thời gian chúng ta bắt đầu dừng lại và quan sát kĩ con người mình. Với một phút ấy,chúng ta bắt đầu ý thức hơn về những hành động và suy nghĩ của mình.Mình đang làm gì?Mình đang nghĩ gì?Nói đúng hơn là chúgn ta đang quan sát và phân tích chính mình,chứ không phải ai khác.
Có nhiều lúc,người khác sẽ thấy chú đã không sống theo đúng như mong đợi của họ,và họ phản ứng lại.Điều đó phần nào làm cho chú khó chịu.Vì thế,chú luôn cố gắng làm hài lòng hết mọi người.Nhưng rồi như thế cũng không làm chú thấy thoải mái,vì chú không hoàn toàn sống thực với mình. Mãi về sau,chú mới hiểu ra được chút ít về tính cầu toàn.Đừng bao giờ trông mong một ngày hoàn hảo như một bữa tiệc đầy thức ăn ngon,bánh hoa tươi và nến.Cũng chẳng thể nào tìm được trên đời này những người bạn hoàn toàn hiểu mình và có thể chia sẻ với mình tất cả mọi việc.
Nhưng đến một ngày, anh cảm thấy quá căng thẳng,bởi hầu như công việc ở công ty anh cứ liên tục tiếp diễn,không có điểm dừng.Bất kì vấn đề nào anh cũng muốn quan tâm đến bằng tất cả nhiệt huyết,song có những điều xảy ra không theo ý muốn của anh.Những hiểu lầm dẫn đến bất hoà với đồng nghiệp,những lần xung đột quan điểm với người yêu-khiến tình cảm rạn nứt dẫn đến cuộc chia tay mới đây…đã khiến anh thực sự mất phương hướng.Tình yêu đổ vỡ-anh mất đi nguồn động viên lớn nhất của mình. Điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến anh,trong suy nghĩ riêng cũng như trong công việc.
Thời gian này Tiểu Mễ gầy đi rất nhiều rất nhiều, cô trắng bệch như một linh hồn dật dờ trôi dạt, như chỉ cần một cơn gió thôi là cô sẽ bị thổi đi mất tông mất tích. Bây giờ, mỗi ngày Tiểu Mễ đều đi học, ban ngày ở trong phòng học xem sách, ghi lại vào tập, buổi tối lại đến thư viện tiếp tục học, mỗi ngày đều trở về ký túc xá rất khuya, mà cho dù có về ký túc đi nữa cũng vẫn tiếp tục ôn tập học bài. Cô thường thường tỉnh dậy lúc nửa đêm, đi đến bật sáng ngọn đèn trên bàn học, hình bóng gầy gò yếu ớt của cô rọi trên tường, đờ đẫn, rất lâu rất lâu cũng không nhúc nhích.
Tiểu Mễ thẫn thờ đứng bên cửa sổ, ngoài kia là bầu trời xanh biếc, từng cụm mây trắng nhẹ nhàng trôi. Bên tai cô là một khoảng yên tĩnh, máu trong cơ thể lưu thông chậm rãi, phảng phất như có tiếng vọng, trong ánh nắng như lặng lẽ lay động tầng tầng lớp lớp. "Vậy nên, mình không muốn cô phải chịu quá nhiều đau khổ nữa." Thành Viện mở cửa sổ cho gió mát ùa vào phòng, thấp giọng nói, "Chúng mình ở bên cạnh cô thế này có lẽ sẽ tốt hơn." Tiểu Mễ không nói nổi lời nào.
Hình bóng Doãn Đường như bị điều gì đó lay động, ánh trăng nhàn nhạt, ánh nến chiếu sáng óng ánh, anh quay người về phía cửa Lăng Ba (chậc, không biết cửa này dịch thế nào đây =, =), dõi nhìn về phía đó, một nụ cười sáng rỡ như ánh sao xuất hiện trên môi anh. Bùi Ưu cũng nhìn về phía đó. Cửa Lăng Ba, một cô gái mặc một chiếc váy dài màu trắng, mép váy nhè nhẹ bay trong gió đêm. Trên đường có một chiếc xe vụt qua.
Nếu là trước đây thì chuyện anh không đến lớp chẳng có gì là lạ. Trên thực tế, mấy tuần lễ sau khi nghỉ hè bắt đầu đi học lại anh đều đi học mỗi ngày, không đến trễ cũng chẳng về sớm, không ngủ gục cũng chẳng gây lộn với giáo viên, thậm chí cũng không đạp cửa nữa, trả lời câu hỏi giáo viên đặt ra giành được cả lời khen thưởng, làm cho các bạn học cùng lớp Kinh tế 2 kinh ngạc đến rơi nước mắt! Nhưng, cả hai ngày rồi Doãn Đường Diêu không đến lớp, trong phòng học chẳng hiểu thế nào lại có một bầu không khí kỳ dị bao phủ, dường như có gì đó đang ấp ủ chờ đợi, giống như bão táp sẽ thình lình xuất hiện như trước kia khiến người ta thấy ngạt thở sắp chết đến nơi.
Tiểu Mễ mặc một chiếc váy trắng, cô vừa mân mê thiên sứ bằng vải trong tay, vừa mỉm cười nhìn ra xa, trên thảm cỏ ở bên đó Doãn Đường Diêu đang đẩy xe lăn chầm chậm đưa dì Thành đi phơi nắng. Ngắm anh dưới ánh nắng vàng rực của mặt trời, trong lòng cô dậy lên một sự tĩnh lặng thư thái đã lâu không thấy, cho dù sự tĩnh lặng này do đâu, cô đều muốn mãi mãi duy trì nó. "Em thích thiên sứ sao?" Vì sao lúc đầu lại nghĩ đến chuyện mua thiên sứ bằng vải tặng cô, Bùi Ưu không nghĩ ra, nhưng hình như cô rất thích nó. Lúc đau khổ hay thất thần cũng như lúc vui vẻ, cô đều hay ôm thiên sứ trong tay, vuốt ve đôi cánh của nó. "A, vâng ạ." Tiểu Mễ cúi đầu, ngón tay lại lướt nhẹ trên đôi cánh óng ánh của thiên sứ, cô quay đầu nhìn anh cười. "Cứ quên cảm ơn anh, em rất rất thích nó."
Đây là nụ cười đầu tiên cô tặng anh kể từ sau đêm hôm đó, trong nụ cười có chút yếu mềm, chút ăn năn, trong đôi mắt mờ mịt như có sương mù, nhưng đó vẫn là một khuôn mặt tươi cười. Cô nhìn anh, thần thái không có chút gì lẩn tránh, cũng không trốn chạy nữa. Tiểu Mễ đỡ Doãn Đường Diêu ngồi dậy, để gối nằm lót sau lưng anh, đắp chăn lên người anh cẩn thận, sau đó, cô nhẹ nhàng cười với anh: "Anh muốn uống chút nước không?" Doãn Đường Diêu trầm mặc nhìn cô, thái độ lạnh nhạt mà bướng bỉnh.
"Hôm qua là Tiểu Mễ đưa cậu đến bệnh viện, lúc cậu được cấp cứa, cô ấy cứ khóc.Khi tình hình ổn định lại, cô ấy lại ở bên ngoài phòng bệnh, không ăn không uống cũng không ngủ, chỉ ngồi trên ghế băng khóc.Tôi bảo cô ấy vào thăm cậu, cô ấy cũng chỉ lắc đầu, nói là cậu gặp cô ấy sẽ tức giận. Anh chưa từng nhìn thấy một cô gái nào có nhiều nước mắt như vậy. Cô yên lặng khóc, không muốn bị nhìn thấy, cô gục mặt xuống đầu gối.Nhưng mà, mỗi lần anh ra ngoài, nhìn thấy dáng người run rẩy của cô
Doãn Đường Diêu 'khinh khổ vô văn' nói, cơn đau làm anh không thể đặt tay trên cằm cô nữa, anh hạ tay xuống, nhè nhẹ nắm lấy cánh tay cô, rồi lấy tay cô đặt lên ngực phải. "Rất thích tim của nó phải không?Được, thế thì cô hãy lấy nó ra." Cô sợ hãi rút tay lại, nước mắt ướt đẫm: "Xin lỗi, em sai rồi! Em biết em sai rồi, xin lỗi! " Doãn Đường Diêu nắm chặt tay cô, ngón tay anh lạnh lẽo như băng hàn ngàn năm, nắm chặt tay cô, lực mạnh đó dường như có thể xuyên qua ngực anh lấy trái tim ra! "Tôi lấy cho cô! " Anh hét lớn lên trong màn đêm!
"Đây là cái gì?"Cô xách một túi đồ đi vào trong bếp, trong bếp lách ca lách cách nửa tiếng đồng hồ, bảo anh không được nhìn trộm, bận rộn đến mức mồ hôi chảy đầm đìa để cuối cùng cái mà cô đưa ra bàn ăn trước mặt anh là cái này à?Anh còn nghĩ rằng đó sẽ là một bữa ăn rất thịnh soạn cơ. "Đây là mỳ trường thọ." "Mỳ trường thọ?"Anh dùng đũa gắp lên, ngẩng đầu nhìn cô, "Tôi thích ăn cơm."
Doãn Đường Diêu trừng mắt, anh hít thở sâu, nắm chặt tay, quyển vở trong tay đang kêu "sột soat" , nếu như đó là cổ của cô thì đã bị đứt cả chục lần rồi! Tiểu Mễ mỉm cười:"Trịnh Hạo Dương là hàng xóm của em, em và anh ấy từ nhỏ đã quen biết nhau, hơn nữa luôn luôn là bạn học, cho nên có vẻ thân thuộc, chỉ vậy thôi." "Nó thích cô."Ánh mắt thằng đó nhìn cô, hình như sẽ nuốt mất cô, khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ đó hình như trong bán kính năm mươi mét đều có thể cảm nhận thấy.
Các sinh viên trong lớp cũng dần dần quen với việc Tiểu Mễ giúp Doãn Đường Diêu chép bài, khi thầy giáo hỏi cô thì thầm giúp anh trả lời, Doãn Đường Diêu đánh nhau với người khác cô đến can đồng thời xin lỗi thay anh, khi Doãn Đường Diêu bắt nạt cô dường như cô luôn nở một nụ cười tỏ vẻ không có chuyện gì. Cho nên khi đến tiết Tài Nguyên Nhân Lực, Doãn Đường Diêu nộp bài luận, rồi rất lưu loát trả lời câu hỏi về bài luận của thầy giao, các sinh viên cũng chỉ biết trợn tròn mắt, không thể hiện thái độ kinh ngạc quá lớn. Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ đang yêu nhau ư?
Quầng mắt Tiểu Mễ đỏ lên:"Vâng, cháu biết, cảm ơn cô."Khi cô còn rất nhỏ, mẹ cô đã qua đời, bố cô là bác sỹ của hội chữ thập đỏ, năm nào cũng ở nước ngoài để cứu trợ bệnh nhân và nạn nhân thiên tai.Sự quan tâm của cô Thành giống như một luồng hơi ấm, hội tụ trong cơ thể cô rồi biến thành nước mắt muốn trào ra. "Cháu cầm hoa mang đi."Cô Thành lại cầm lọ hoa đặt vào tay cô."Nếu thích thì cháu đặt bên cạnh giường, ngửi thấy mùi thơm của hoa, tâm trạng sẽ vui hơn, rồi sức khỏe cũng hồi phục nhanh hơn."
Mấy hôm nay thời tiết thật không bình thường. Tháng 5 đáng nhẽ sẽ rất nóng, nhưng đợt lạnh này đã ba, bốn ngày rồi, trong phòng học tràn ngập không khí lạnh. Thầy giáo đang giảng bài. Tiểu Mễ vừa chăm chú nghe vừa ghi chép, cơ thể cô rất nóng, muốn ho thành tiếng nhưng sợ ảnh hưởng đến các bạn xung quanh. "Bạn không sao chứ."Uy Quả Quả thì thầm hỏi. Tiểu Mễ lắc đầu, mỉm cười, cố gắng tỏ vẻ như không có chuyện gì.Cô đã quyết định là muốn ngồi học, sẽ không thể để chút bệnh này ảnh hưởng đến người khác. Cố gắng nhịn ho.
Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai, nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn, chẳng coi ai ra gì, về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt.Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại! Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm, bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút, mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta. Cho nên, các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ.
Thành Quyên là một sinh viên ưu tú của trường Thánh Du, được các sinh viên kính trọng.Cô thân thế đáng thương, lúc 3 tuổi ba mẹ cô chết bởi lũ lụt, tất cả tài sản trong nhà cũng bị lũ cuốn trôi.Cô được cô ruột nuôi lớn, cuộc sống rất khó khăn, học phí và sinh hoạt phí rất nhiều lúc dựa vào hàng xóm và người hảo tâm trợ giúp.Nhưng cô học vô cùng xuất sắc, gần như tất cả những kỳ thi đều xếp thứ nhất, thứ hai, hơn nữa cô đối xử với mọi người cũng rất tốt, từng được chọn là sinh viên ưu tú quốc gia.
Cô từ cổng trường đi đến chỗ này đã mất ba mươi phút rồi, nhưng trong bản đồ trường cho thấy, cô còn phải đi thêm một phần ba đoạn đường nữa thì mới tới được ký túc xá của mình! Sớm biết như vậy thì thà đi xe buýt cho rồi, vì tiếc một tệ đội chân của cô mệt mỏi như sắp gãy! Tiểu Mễ đưa tay lên trán lau mồ hôi, mệt mỏi nhìn bốn phía Đột nhiên, mắt cô sáng bừng lên--- Dưới bóng cây. Một người con trai đang nằm ngủ trên ghế đá
Ko biết anh ấy có còn nhớ những kỉ niệm ngày xưa ko nhỉ? Còn mình, giờ phút này đây, mọi thứ chợt hiện về như mới chỉ ngày hôm qua thôi. Mình nhìn thấy một con bé đanh đá đang đòi một ông chú khó tính, nhỏ mọn nhường cho cái bàn quen thuộc. Mình nhìn thấy một ông chú mặt nghệt ra hay cau có, tức giận mà ko làm đc gì khi phải cùng mình vào cửa hàng phụ nữ mua đồ nhỏ, rồi còn phải mua băng vệ sinh nữa. Ngày ấy sao mình nghịch thế nhỉ? Vậy mà anh ấy có thể yêu mình, một con nhóc thật khó ưa, lại quậy lắm trò.
Cổ họng tôi đắng ngắt. Người tôi ko còn đủ sức để lết xuống cầu thang. Trái tim tôi như có ái đó nhẫn tâm đưa tay bóp nghẹt. Vợ tôi bước đi. Cánh tay tôi giơ ra trong tuyệt vọng. Cô ấy ở xa tôi quá rồi. Tôi ko còn đủ sức để giữ cô ấy lại rồi. Người con gái tôi đã yêu, yêu tha thiết. Người con gái tôi đã từng hứa sẽ che chở và đem đến hạnh phúc cho cô ấy. Người con gái ấy đã xa tôi thật rồi. Nước mắt tôi chảy dài. Nước mắt đàn ông khóc cho chính người mình yêu. Khóc cho chính sự yếu hèn của một kẻ ngu ngốc, của một kẻ luôn tự dối lòng, của một kẻ muốn chà đạp, muốn làm tổn thương cho chính người mà mình yêu. Để rồi kẻ đau nhất chính là mình!
“Bốp”. Tôi ko hiểu sao lúc đó mình lại làm như vậy. Chưa bao giờ tôi đánh vợ, chưa bao giờ tôi làm đau đến thân xác cô ấy, vậy mà giờ đây, tôi vừa làm cái việc trời đánh, cái việc mà tôi phải ân hận suốt đời. Đôi mắt vợ sững sờ nhìn tôi, khuôn mặt in rõ vết tay, rát đỏ. Giọt nước mắt nóng bỏng rơi dài. Bất ngờ vợ tôi ôm mặt chạy ra khỏi nhà. Bóng người phụ nụ khuất dần trong bóng chiều chập choạng tối.
Sau cái vụ băng rôn, nói chung là giờ mọi chuyện mẹ tôi cũng đã phần nào nguôi giận. Chúng tôi vẫn thường sang nhà thăm mẹ, thỉnh thoảng lại đc ăn cơm ké mẹ nấu, tôi thoát đc vụ những bữa cơm với những món ăn “ko biết phải gọi là món gì” của vợ. Thanh Mai giờ cũng đam đang hơn trước rồi, ngồi ở nhà rảnh ko có việc gì thì cô ấy cũng biết ngoài việc nhảy nhót, hay thi thoảng đi chơi với bạn bè, tôi nói thi thoảng bởi vì bạn bè cô ấy giờ đang phải lao đầu vào học với một núi bài tập ở các trường cao đẳng với đại học, thì cô ấy cũng chịu khó dọn dẹp nhà cửa, và đọc những cuốn sách dạy “làm vợ tốt”.
Đó, cô vợ quý của tôi lại giở trò tinh quoái rồi đấy. Cô ấy gọi cô bạn yêu quý nổi tiếng nấu ăn ngon ở lớp đến nấu giùm cô ấy. Trong khi hai cô nàng hi hoáy ở dưới bếp thì tôi phải làm nhiệm vụ anh bảo vệ canh gác ko cho mama có dịp “đột kích” vào trong bếp. Đang tu trai nước lọc, căn bản vừa ăn sang xong chưa kịp uống nước nên hơi khát. Tôi tu ừng ực. Đang tận hưởng cái cảm giác mát lạnh của dòng nước trôi xuống cổ họng thì tiếng mẹ tôi khiến tôi giật mình, ho sặc sụa.
Tôi ở công ty làm việc mà mắt cứ dán vào đồng hồ, đếm từng giây từng phút. Ko biết Thanh Mai của tôi thi cử thế nào, chứ tôi lo lắm! Kiến thức của cô ấy ko chắc, hơn nữa ko biết cô ấy có gây ra chuyện gì ko! Cô ấy là chúa gây chuyện mà. Nhỡ lại… Mà thôi, tôi tin ở Thanh Mai mà. Cô ấy đã cố gắng ôn luyện rất chăm chỉ. Chắc chắn là cô ấy sẽ đỗ thôi.
Mặc cho tôi nói gì và tiếng Thanh Mai gào thét ko thôi trên phòng, bà Thanh vẫn nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà, đóng chặt cổng và tắt điện. Tôi đứng ở ngoài, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên phía phòng Thanh Mai. Bóng cô ấy chạy lại đứng bên cửa sổ nhìn xuống chỗ tôi. Cô ấy gào gọi tên tôi, nhưng tôi ko thể nào nghe tiếng bởi lớp kính của sổ kín bưng. Đôi tay cô ấy nắm chặt đấm mạnh vào kính cửa một cách tuyệt vọng. Trái tim tôi đau thắt, người con gái tôi yêu đang đứng ngay trc mắt tôi nhưng lại bị ngăn cách hoàn toàn.
Diễn đàn AnhSaoKhuy.Net chính thức hoạt động vào ngày 13-5-2010. ASK không chỉ đơn thuần là một website giải trí. Chúng tôi là một cộng đồng chia sẻ, nơi giao lưu kết bạn, mag đến cho cư dân mạng những thông tin hữu ích trong khuôn khổ chọn lọc. ASK kết nối cộng đồng với rất nhiều tiện...
phutbinhyen ( Đăng lúc:1336280576 )
phonglan ( Đăng lúc:1336191250 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876471 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876401 )
beliti ( Đăng lúc:1331218935 )