Anh sẽ mãi lang thang Trên con đường cơn mưa đổ vội . Để nhớ về năm tháng đã xa . Hải Phòng một chiều ướt đẫm những cánh hoa . Mà sao lòng nghe tơi tả . Em biết không dòng đời bình yên mà cứ trôi đi hối hả . Anh nào có kịp yêu em . Một chút thôi cũng đã đủ cũ mèm Như cánh phượng chiều nay nức nở . Những phố buồn tênh kéo dài như hơi thở Anh lạc đến nơi nao Hải phòng có rộng là bao
Anh cũng chỉ là gió Em cũng chỉ là mây Gió đi khắp đó đây Mây tìm hoài chẳng thấy? Rồi một ngày gió mệt Quay về bên áng mây Bầu trời còn đâu đây? Áng mây xanh thuở trước??? Mây hóa thành giọt nước Tan thành những giọt mưa Giống như em ngày xưa Khóc thầm trong nỗi nhớ. Anh vẫn mãi là gió Em sẽ mãi là mây Mây tan trời lộng gió
Ngày dài rồi cũng, lại bông lông Mọi thứ hôm qua tựa giấc nồng Uh quên. Vẫn biết là như thế Mà lòng, sao chẳng thể như không Đôi chân mệt nhoài, không nỡ bước Cặp mắt vô hồn, dõi nơi xa Đứng lặng chiều dâng trong vô thức Bóng tôi lan tràn, phủ quanh ta
Tháng ba về bỏ ngỏ những niềm riêng Giũ bồi hồi rơi qua miền xa vắng Cánh hoa mỏng lặng thầm rơi lệ đợi Để xốn xang mỗi độ tháng ba về
Rơi chiều một tiếng ve ngoan Ta chưa kịp hát đã tàn ...rồi sao ? Vụn theo tiếng gió nôn nao Em cho ta giọt lệ nào nhớ thương. Trải bao mùa hạ trên đường Xác hoa đỏ nhớ - tím thương ...đợi chờ Xin người ghép một vần thơ Bằng lăng, hoa phượng hững hờ cầm tay.
Một lần ta nắm bàn tay Cho hờ hững một tháng ngày không nhau Thời gian cũng đã phai màu Còn miền ký ức từ lâu lại về Một lần tự đếm nhiêu khê Thấy bao nhiêu những bộn bề không tên Thả buồn về lại tiếng đêm Thả thương thả nhớ về miền xa xăm
Ta yêu nàng, nàng cũng muốn yêu ta Nhưng thuyền con sợ đi ra biển cả Sợ sóng to, sợ trời đêm lạnh giá Sợ cả về những nỗi nhớ vu vơ… Mùa thu ơi người đến tự bao giờ Sao tôi thấy lá rơi, vàng nhiều quá Thương em yêu chẳng sợ nhiều vất vả Thương em rồi chẳng giúp được em tôi
Em còn thương phố nữa không ? Tháng tư anh gửi nhớ mong...qua rồi . Ngọc lan trắng một khoảng trời Áo em trắng cả bồi hồi trong anh . Tháng tư...ừ quá mong manh ! Cho hoa em trắng trên cành gió lay. Nồng nàn góc phố mê say Giờ em có nhớ nơi này ...nữa không ?
Gió về miền nắng thăm em Tình anh hoá lá rải mềm bước chân. Nón nào nghêng những bâng khuâng ? Tóc nào nghiêng xoã những vần thơ anh ? Hội An non nước Ngũ Hành Chân chưa kịp tới đã đành thương sao . Mỹ Sơn xa cứ nao nao Để dòng Thu nhuộm má đào bâng khuâng . Gió về miền nắng trong ngần Tình ơi biết có còn gần hay xa ? Nơi nào anh đã đi qua Còn in sâu những đậm đà bên em .
Mùa noel là gì ? Bông tuyết buồn xuống phố Tình yêu kia là gì ? Mà lòng sao bỡ ngỡ. Dành cho em nỗi nhớ Đêm giáng sinh yên lành Chạm tay vào hơi thở Nghe thương nhớ vây quanh Em nhìn về nơi anh Bông tuyết nào trắng xóa Về miền hoang vu quá Em nhìn về nơi anh ...!
Ai nói rằng đôi ta đã chia ly Ai sẽ hỏi mà buồn cơn mưa nhỏ Lạnh lắm bàn tay cầm cuộc tình dang dở Trời mưa rơi - ta khóc vội trong lòng ? Dù vắng xa nhau ... Mình cũng đã qua ...qua những mùa đông Cơn gió lạnh dập dìu bên cửa sổ Nhớ về nhau ấm nhẹ nhàng hơi thở Giọt mưa đêm ...đêm hoang vắng dịu dàng . Anh đâu biết rằng đời rẽ lối sang ngang Tình yêu hai ta bây giờ thành xa cách Không mùa đông mà sao lòng lạnh lạnh Không cơn mưa sao mắt cứ vơi đầy .
Cô đơn gọi ta về nơi phố cũ Tìm mênh mang sau những chuyến đi dài Ngôi nhà vắng bên thềm hiên lá rủ Bước thẫn thờ trong một nỗi nhớ ai Bao cuộc tình giữa năm tháng trẻ trai Sao vẫn cứ mãi vọng hoài tiếng dế? Cái tiếng gáy gợi bao điều có thể Chút tình đầu đâu hẳn dễ phôi pha Ký ức nào năm tháng đã trôi xa Góc quán cũ giờ ta và quá khứ Giọt cafe rớt vào trong tư lự Đoạn thơ buồn từng câu chữ chông chênh
Có phải cuộc đời là mảnh ghép chông chênh Để ta gặp nhau giữa muôn vàn vụn vỡ Khi trái tim khạo khờ đã một thời lỗi nhịp Mảnh ghép đi tìm một nửa chông chênh Em tìm gì giữa nỗi nhớ mông mênh Mà giấc mơ mỗi đêm về khắc khoải Anh tìm gì giữa cuộc đời đá sỏi Để trái tim chai sạn những nỗi đời
Về thôi phố đã lạnh đèn Cây che mặt đứng mù lên hiên thầm Về thôi sông đã xuống cồn Bãi mênh mông một nỗi bồn chồn xanh Về thôi mưa đã bập bềnh Gió luân lưu chuyển mối tình khôn vui Về thôi ngày đã đủ rồi Nỗi-đau-xé-sợi miệng-cười ráo khô Về thôi đêm đẫm tư thù Nhát dao u uẩn chém nhàu đời nhau Về thôi buồn đủ gối đầu Tay thơm ấp mặt tóc sầu vắt ngang Về thôi biển đã an phần Nhân gian xa, sự chết gần gũi ta Về thôi nỗi nhớ lập loà
Còn lạnh không em mùa đông đã qua rồi ? Những nỗi nhớ như những chồi non dang thì thầm ấp ủ Có bao giờ nguôi như mảng tường vôi in mầu rêu xưa cũ Và em lai nhớ anh. Còn lạnh không em khi bầu trời mùa xuân đã bắt đầu xanh ? Khi nỗi nhớ anh bắt đầu về gõ cửa Em sẽ mỉm cười vì những buồn đau sẽ không bao giờ về nữa Chỉ có anh trở về bên em.
Anh cứ trở về với những tháng năm quen Rặng tre thâm trầm đứng yên trong bóng tối Con đường nhỏ nguyên lành mà dữ dội Đất âm thầm thở nhẹ ở dưới chân... Đi một mình, buổi tối không trăng Với nỗi nhớ dịu dàng trong ngực Anh biết rằng có bao giờ yên được Với những ngày dài mình đã có bên nhau.
Chẳng thể nào bay về được bên em Cho dẫu nhớ mong ... em nhiều đến thế Ôi, nỗi khát khao tưởng chừng có thể Vượt cả không gian để được xum vầy ... Cơn nhớ xé lòng ... vội vã chiều nay Không định hướng tôi lang thang phố vắng Hà Nội giờ này trời mưa hay nắng ? Ôi những con đường nở trắng hoa sưa ! Hà nội bây giờ còn đẹp như xưa ? Hồ gươm vẫn cùng tháp rùa in bóng Cái nắng hanh hanh chớm xuân gắt gỏng Liễu rủ ven hồ lóng lánh một dòng thương
Tháng năm đó dòng lưu bút ngậm ngùi Em bật khóc tôi cũng buồn rơi lệ Ngày chia tay sẽ mãi là như thế Phút giây này xin nhớ mãi đừng quên. Rồi mai đây mỗi đứa ở mỗi miền Đâu còn nữa hú tìm trong cánh cửa Bỏ cặp sách đùa vui cùng dế lửa Mẹ đánh đòn hai đứa khóc òa lên
Nửa đêm chợt tỉnh cơn mơ Mình anh với ngọn đèn mờ xanh xao Bên hiên tiếng gió rì rào Xuyên qua kẽ lá lọt vào song thưa Nhớ em gối trống chăn thừa Nhớ em gió bấc thổi lùa từng đêm Nhớ em lá đổ bên thềm Nhớ em trăng cũng muộn phiền mờ soi Nhớ em anh nhớ khôn nguôi Nhớ em anh nhớ đứng ngồi không yên Nhớ em anh nhớ ngày, đêm Nhớ em anh nhớ khùng, điên, dại, khờ Nhớ em lúc tỉnh, lúc mơ Nhớ em anh nhớ ngẩn ngơ ra ,vào Nhớ em đi, đứng lao đao Nhớ em anh nhớ xanh xao võ vàng
Anh đi qua em một chiều thu tím biếc Chiếc lá cuối mùa lỗi hẹn nghiêng rơi Người ấy đến với anh, bằng đôi chân trần của cuộc đời thực dụng Em dành cho anh những tin yêu quá đỗi vụng về Bởi tình yêu anh bỏng cháy những đam mê Còn trái tim em lại đong đầy mơ mộng 2 cái nhìn song song về một hướng Nên yêu thương mệt mỏi mãi đi tìm Bởi niềm tin mong manh, tình yêu không đủ lớn Để cách xa bùng cháy những hờn ghen
Mắt đen huyền khi ấy lại lung linh Em đâu biết được-Anh men tình ngây ngất Có những chiều bỗng đâu mưa chớp giật Anh kéo tay về,chạy nấp dưới "Trạm bơm" Đứng bên em hương bồ kết thoảng thơm Anh ngây ngất men tình càng ngây ngất Rồi có khi nơi ao làng xâm xấp Anh vớt bèo,em nhặt nén chặt nong Về đến nhà hai đứa cứ tranh công Với mẹ em rồi cùng cười hóm hỉnh Anh chọc em rằng :"Cái đồ bướng bỉnh" Em "cong cớn" nhìn,lườm,nguýt-lại cười toe
Điệu buồn man mác dân ca Ru con nước lớn ...ru ta bồng bềnh . Ru con thuyền mộng lênh đênh Mười hai bến ...biết thác ghềnh nơi nao . Điệu buồn theo khúc ca dao Trăng rơi đáy nước - diều chao cuối trời Ta nghe như đã xa rồi Tiếng ru cánh võng bồi hồi ngày xưa . Cung trầm nặng những cơn mưa Cung thanh tiếng dế mà giờ quên đêm. Hỏi rẳng có nhớ ...hay quên Điệu buồn năm tháng ngủ yên chốn nào
Sợ em buồn , nên anh thức cùng em Để nhắn tin . 2h xe chuyển bánh Sợ em buồn , mỗi đêm dài trống vắng Luôn sẵn sàng khi ai đó " làm phiền anh " Sợ em buồn , khi anh chẳng kế bên Điện thoại anh vẫn cầm theo từng phút Sợ em buồn ngủ không yên giấc Anh vẫn thường chúc bé ngủ ngon Sợ em buồn , nơi ấy mùa đông Trong giấc mơ , tình anh sẽ tới Sợ em buồn , nên anh không nói
Áo người vàng nhuộm hoa cúc bâng khuâng Trời cuối đông mưa giăng giăng ngập lối Anh bước đi theo những gì rất vội ? Tìm mầu hoa cúc nơi đâu . Cái lạnh ngọt ngào đâu dễ để xa nhau ! Kệ những nỗi đau nào như bất tận Dù biết hay chăng một lời rất thật Ta đã yêu người ...yêu hoa cúc xinh tươi . Đón một mùa xuân rạng rỡ trên môi Đan hơi ấm trong vòng tay êm ái Cứ trôi đi
Em là cô gái hay mưa Buồn than ...hờn giận đổ thừa cho anh . Mưa về đồng cỏ mướt xanh Về sông dậy sóng chòng chành đò đưa Em là cô gái hay mưa Nhớ anh đổ lệ khóc mùa vắng nhau . Thì thầm theo những giọt ngâu Tình yêu gội ướt mái đầu ban sơ Em là cô gái hay mưa Giọt nghiêng mi khép như vừa ngủ mê . Tìm anh ...anh đã trở về Em thôi khóc để lắng nghe gió ngàn !
Có một giọt mưa Rơi trên con phố lạ Em cứ bước qua Con đường trắng xóa Phố buồn tênh cái nhạt nhòa Đường buồn tênh cứ kéo xa bóng người. Đời buồn tênh cái nổi trôi Phố xa xa tít cuối trời...em đi Một giận hờn... Cái chia ly Một thương giọt rớt hàng mi... Xuống đường Một tìm cơn gió... Chút hương Say say cho góc phố buồn...
Đã xa rồi một nỗi nhớ trong anh Chiều lẳng lặng một mình nghe biển hát Sóng gió chưa nguôi giận hờn xô doi cát Bọt ngầu lên tiếng gọi chẳng thành lời . Bay đi đâu năm tháng của ta ơi! Sao không về đây hòa mình bên biển biếc Để cho anh bao nhiêu điều nuối tiếc Vỡ tan tành mảnh kỷ niệm bâng khuâng . Cứ ngỡ rằng còn in lại bước chân Chiều bển vắng xốn xao gió lộng Say mê bên đời hoàng hôn đầy mộng Con sóng vô tình ... Vùi quên dấu yêu thương. Đã xa rồi sao . Chỉ còn anh - biển cồn lên những nỗi vấn vương. Hồn theo gió hay cánh buồm xa thẳm
Quấn quýt chân người ... Ơi những sợi cỏ may ! Cứ mỏng manh sao đong đầy nỗi nhớ Bay đầy dòng sông trong một chiều cả gió ... Vết thương lòng ai giữ lại cho ai ? Vệt nắng trải dài triền đê Hay nắng phôi phai ? Áo trắng em đâu - chỉ còn mầu mây trắng . Hồn nhiên bay ...hồn ai bay xa vắng ? Giấc mơ phủ đầy vạt cỏ may . Dòng sông bình yên ...năm tháng cũ còn đây . Thế mà đò xưa không quay về thăm bến Gió heo may thương một lời hò hẹn Câu dân ca văng vẳng một chiều buồn ...
Cho con đường vắng trong đêm Mùa đông đan sợi tơ mềm theo ta . Lạnh tay ...ướt tóc ...như là! Mắt sương theo dấu đường xa ...ngóng tìm . Cho con đường vắng trong đêm Mà nghe hơi gió uốn mềm vấn vương . Buồn mà nhớ - giận mà thương Tim rơi chiếc lá trên đường ngây thơ . Mình về đường vắng bơ vơ Hỏi em ...ai biết ? bây giờ nơi đâu . Mềm mưa đan sợi chỉ mầu Cho ta vá víu duyên đầu hay chăng ? Cho con đường vắng bao năm ? Thôi ta! thôi nhé giờ hằn nỗi đau Mùa ơi! có biết gì đâu ? Để em lỡ một nhịp cầu yêu thương .
Ngại gì mong nhớ theo mưa Buồn tay bụi rớt ... Người chưa trở về . Tình trôi... Đổ tại câu thề Mưa rơi đổ tại ...chiều tê tái buồn . Ngại gì kỷ niệm cô đơn Vai ngoan gánh gió chiều hôm về cùng. Mùa đông còn nhớ người không ? Riêng ta một khoảng nỗi lòng bơ vơ . Ngại gì mong nhớ theo mưa Tay đầy bụi nhớ ...người vừa qua đây . Bâng khuâng một giấc mơ gầy Ngại chi ... Năm tháng từng ngày theo em ...
Diễn đàn AnhSaoKhuy.Net chính thức hoạt động vào ngày 13-5-2010. ASK không chỉ đơn thuần là một website giải trí. Chúng tôi là một cộng đồng chia sẻ, nơi giao lưu kết bạn, mag đến cho cư dân mạng những thông tin hữu ích trong khuôn khổ chọn lọc. ASK kết nối cộng đồng với rất nhiều tiện...
phutbinhyen ( Đăng lúc:1336280576 )
phonglan ( Đăng lúc:1336191250 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876471 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876401 )
beliti ( Đăng lúc:1331218935 )