Đêm cho những nỗi buồn cứ lặng lẽ rớt rơi. Đêm cho những nỗi đau chẳng thể nào kìm hãm. Cô bé ơi, hạnh phúc ở đâu cho một tình yêu ko lối thoát. Anh như một kẻ dại khờ bỏ mặc bên tai tất cả mọi điều, để rồi cứ lao đầu vào một giấc mơ không có. Nhìn cái đích xa xăm nghẹn ngào trong vô vọng mà lòng anh cay đắng biết bao nhiêu. Sao anh vẫn cứ đi, sao anh chẳng thể nào dừng lại. Giấc mơ trong anh đã vụn vỡ bao lần. Đủ chưa, sao vẫn cứ mơ hồ. Rồi cũng sẽ có một ngày anh tỉnh giấc. Rồi cũng sẽ có một ngày anh chào đón bình minh bằng một nụ cười không vướng bận. Nhưng biết đến bao lâu.
Tình yêu đến thật tình cờ Em nhỉ! mang lại cho Ta muôn vàn sự thăng hoa nơi bình yên vĩnh cửu, những niềm vui không tả xiết từ cuộc sống, của trái tim dung hòa đầy yêu thương và mầu nhiệm. Anh chỉ biết giây phút này đây, viết thư để gửi lòng tri ân đến tạo hóa cuộc sống, đến Ba Mẹ đã sinh thành Em, đến những cơn gió mát rượi đồng nội, đến những đám mây trắng nõn nà như làn da mịn màng đầy quyến rũ của Em …. Và đến tất cả…, vì đôi cánh thiên thần nào đó đã vô tình mang Em đến với Anh, xin cảm ơn cuộc đời, xin cảm ơn Người!.
Đã bao lần em khóc một mình thế này? Dù em lang thang trên những con phố buồn, dù em vùi mình trong phòng khách sạn… Lâu lắm rồi, và em đã quen với việc âm thầm khóc và chịu đựng sự mâu thuẫn nội tâm luôn quấn lấy em. Đôi khi em muốn vứt bỏ vẻ cứng rắn em đã tự xây trong mắt mọi người. Ai cũng ca ngợi em dấu trong thân hình mảnh mai là nghị lực không ngờ. Nhưng ai hiểu được phụ nữ, càng mạnh mẽ bên ngoài thì tâm hồn càng mong manh! Em dần muốn những chuyến công tác xa, những lúc em được một mình, những lúc em được tự do nhớ anh, tự do khóc vì anh mà không phải kìm nén, che giấu. Để rồi em lại sống trong những dằn vặt, những tội lỗi.
Vẫn còn đây ! Những nhịp đập bất thường trong sâu thẳm ... Anh à ! Ba tháng ! Đủ để anh khẳng định tình cảm của mình chưa ? Ba tháng mà cô tưởng chừng như mình đã sống cả cuộc đời ... Chỉ là một cuộc đời thiếu anh ! Em à ! Còn chờ anh về chứ ... ! Ba tháng ! Đủ để anh biết rằng mình chẳng thể tự lừa dối bản thân mình ... Anh ... Nhớ nhiều lắm ... Chiều nay ! Hồ Gươm sao mà hiền đến lạ ... Ở đó ... Có 1 cô gái ... nhìn thật sâu vào đôi mắt buồn của một chàng trai ... Cô cười : - Thế bây giờ thương hay là yêu ? Ôm hay là hôn ?
Em đã buông tay anh, hay cố gỡ tay em ra khỏi bàn tay ấm áp của anh khi cả hai vẫn yêu nhau nhiều như thế. Em không muốn mình trở thành người làm anh khó xử, má anh không thích em, chưa bao giờ xem em là người yêu anh! Trong đôi mắt má anh, em chỉ là đứa con gái Sài Gòn hay giận hờn vô cớ, hay thay đổi và làm anh đau khổ, tất cả mọi sai lầm là ở em, luôn luôn là như thế. Em không cần người khác nghĩ về em như thế nào, chỉ có anh mới hiểu em là người ra sao, nhưng anh chưa bao giờ bênh vực em! Em tôn trọng gia đình anh, yêu thương những người anh yêu thương, đổi lại, em nhận được là sự nghi ngờ, là những lời cay đắng! Em đau
Anh lỗi nhịp , Anh thick Gió, Anh muốn chở che cho Gió. Nhưng Anh còn Cỏ, tình yêu Anh giành cho Cỏ là tình yêu vô bờ bến. Còn Gió ! Gió hoang dại, Gió thổi vào trái tim Anh những nỗi nhớ chơi vơi, những cảm giác ko tên, những cảm giác Anh phải kìm nén để yêu Cỏ. Anh chấp nhận vô tình với Gió, Anh đẩy Gió ra xa, Anh ko cần gIÓ như Anh vẫn cần Cỏ... Cỏ mới thực sự là người anh yêu, Cỏ mới thực sự là người Anh cần. Gió quá phiêu du, Gió quá xa tầm tay Anh... Gió mùa đông cũng chỉ là một cơn Gió lạnh
Em kể cho người nghe câu chuyện có một chàng trai yêu một cô gái. “Chàng trai xin yêu cô 4 ngày là xuân, hạ, thu, đông nhưng cô gái bảo nhiều nên chàng xin yêu cô 3 ngày: ngày hôm trước, hôm nay và hôm sau nhưng vẫn nhiều nên chàng xin được yêu 2 ngày thôi. Đó là ngày chẵn và ngày lẻ, nhưng 2 vẫn là số nhiều nên cuối cùng chàng trai chỉ xin được yêu cô gái một ngày: Đó là ngày chàng trai còn sống”.
Nhưng cậu biết không ???!!! Tớ và cậu không phải là bạn thân Không có người bạn thân nào lại choàng tay ôm tớ như cậu.... Không có người bạn thân nào lại nhắm mắt và hôn tớ như cậu.... Không có người bạn thân nào lại kéo tớ vào lòng rồi thì thầm vuốt nhẹ mái tóc tớ.... Cậu không nói dối. Hay cậu không nghe con tim mình nói. Hay tớ đã sai về cậu. Mỗi ngày tớ phải đấu tranh với suy nghĩ của chính mình. Giữa hình ảnh của cậu bạn thân hai mươi năm qua và điều cậu làm với tớ ngày hôm nay.
Ghét mỗi khi em giận mình, những lúc đó chẳng bao giờ em nói gì cả. Ghét mỗi khi ở bên nhau muốn cùng em trò chuyện một lát nhưng mắt em cứ lim dim rồi lăn ra ngủ một giấc ngon lành. Ghét mỗi khi em nhận được một tin nhắn tình cảm từ một người con trai khác. Ghét khi anh bảo gì đó em bướng không chịu nghe lời. Nhưng: Thích nhìn em mỗi sáng sớm khi em vừa ngủ dậy, đầu tóc rối bù, miệng vẫn còn ngáp và mắt còn lim dim. Thích mỗi tối đi làm về em lại lên mạng đọc báo cho anh nghe. Thích cái cách quan tâm giản dị mà đầy ấm áp yêu thương của em dành cho anh khi mùa đông về lạnh giá. Thích cái nắm tay của em thật chặt trước khi anh ra về. Thích ngửi mùi dầu gội đầu của em mỗi lần em tắm xong.
Em có biết không? Ngay lúc này đây anh muốn nghe một bản nhạc buồn, một bản nhạc nào đó để anh lấp đi khoảng trống mỗi khi anh tạm dừng lại. Cuộc sống của anh một năm qua không còn khoảng trống, không còn những giọt nước mắt, và cũng gần như không còn cảm xúc … Em có bao giờ nhìn thấy một tán cây khẽ lay khi gió vội vàng thổi qua không? Có thể em sẽ thấy nó chuyển động, reo vui cùng với gió, nhưng thực tế nó vẫn là một tán cây không hề có cảm xúc. Anh thấy mình thật giống tán cây đó: reo vui một cách giả tạo, hùa theo cuộc sống này trong khi trái tim đã chết lặng từ lâu!
*Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.? * Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau có ai khoác lên bạn một tấm áo. *Ấm áp không phải khi bạn nói "ấm quá", mà là khi có người thì thầm: "Có lạnh không?". * Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. * Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
Mùa đông, mùa hạnh phúc ấm áp và yêu thương.Vâng, đó là cho những ai đang yêu nhau, bên cạnh nhau. Cái mùa này khiến con người ta nhớ mong, khắc khoải chờ đợi một điều gì đó đã qua, đã vuột mất khỏi tầm tay, đã không còn thuộc về mình, cả những cảm giác khó tả day dứt, nuối tiếc trong lòng vì quá khứ. Anh tự hỏi, giá như ngày xưa anh đừng vô tâm, đừng đòi hỏi em mọi điều theo ý anh để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn rồi. Em đã không còn ở bên anh! Anh biết, tất cả với anh bây giờ chỉ là “ Giá như”...
Đã hơn một hơn một mùa đông nữa trôi qua, kể từ khi tin nhắn đó được gửi đi mình chưa từng gặp lại. Em sắp lấy chồng mà cũng chẳng rõ lý do, có lẽ em cần một điểm tựa, cần có người vực em dậy sau những chuỗi ngày dài lê thê, những ngày không anh. Đừng đau lòng anh nhé vì em đã hứa rằng suốt đời này chỉ yêu anh, em vẫn thế, vẫn yêu anh nhiều và nhớ anh người yêu ạ! Dù cho cả đời không còn gặp lại thì tình yêu này cũng không bao giờ chết trong em. Chỉ có anh, chàng họa sĩ với lòng chân thành, chính trực với sự trải nghiệm muôn màu về cuộc đời mới khiến em giữ được cho mình tình yêu mãnh liệt đến thế.
Anh sợ mình không mang nổi hạnh phúc cho em, anh sợ bản thân mình ràng buộc cuộc đời em vì tính em ham vui thích bay nhảy, không thích làm dâu cũng không thích ở trong căn nhà miền quê xung quanh chỉ có cây cỏ, ruộng đồng và chỉ có anh và mẹ. Anh không tự tin về những gì mình đang có để bên em, anh không tin em có thể từ bỏ tất cả để bên anh, anh sẽ không tin bất cứ điều gì em làm vì anh, anh sẽ không tin, đơn giản thôi vì đó là suy nghĩ của anh. Em có thể lặn lội hàng trăm cây số về thăm anh vào thứ bảy, chủ nhật hàng tuần, em cũng có thể nghỉ làm để đi đám cưới cùng anh hay em có thể bỏ lỡ một buổi họp mặt gia đình để đi chơi cùng anh...
Anh rất ít khi quàng khăn vậy mà dạo này tối ra nhà Gió chơi anh lại luôn mang theo. Bởi hạnh phúc của anh là khi anh lấy chiếc khăn của mình quàng vào cổ cho Gió khỏi lạnh, lật cái mũ sau áo của Gió lên đội vào đầu cho Gió khi đông đang về lạnh giá. Hạnh phúc của anh là khi Gió cho anh nghe thử một bản nhạc mới để chuẩn bị cho học sinh tập luyện - Vì Gió là cô Giáo dạy nhạc mà. Anh thích được nghe Gió hát, thích cái lúc Gió lắc lư cái đầu của mình theo điệu nhạc. Những lúc đó trông Gió đáng yêu lắm đấy.…
Em cần một điểm tựa Để khi những buổi như mưa chiều nay, lạnh buốt toàn thân... ước chi có 1 cái ôm thật chặt để lòng em lại ấm, không còn sợ mưa gió bão bùng ngoài kia. Để em biết ấm áp trong trái tim anh ! ừ thì, em vẫn cố chấp, em mạnh mẽ, em chẳng cần ai bên mình... Ừ thì, em biết cách kiềm chế cảm xúc, em biết tìm những thú vui để cuộc sống của em chẳng bao giờ bị nhàm chán bởi những lo toan tầm thường những xô bồ náo nhiệt ở ngoài kia … Ừ thì, em chẳng phải buồn nhiều đâu, nếu một ngày kia anh không còn bên em nữa mặc cho những năn nỉ, mặc cho những giận hờn, mặc cho anh níu kéo, em buông tay và để anh ra đi …
Làm sao đây ? Đường còn dài mà người bước thì xa , cứ lặng lẽ yêu thương để những năm tháng xô bồ . Đêm tối , những mảnh trái tim vụn vỡ trong ta đang đồng loạt gom nhặt lấy tên em , ghép lại một tình yêu ko lối thoát. Ta đứng nhìn ký ức xa xôi , gượng cười khi nghĩ về chút tình yêu đã vụt tan theo gió . Xa quá rồi tình ơi ! Nỗi nhớ trong ta đã biến thành màn đêm xa thẳm . Tình yêu trong ta , tự lúc nào đã biến thành những bước chân lặng lẽ bước đi bên người . Và dẫu cho đến phút cuối cùng , ta vẫn muốn nói rằng :" ta vẫn yêu em "
Đã bao lần em "trẻ con" muốn chia tay, muốn xa anh, buông xuôi, muốn rằng chúng ta không ở bên nhau nữa... anh đều nhẹ nhàng tới cạnh em. Anh thuyết phục em rằng con tim anh là chân thành, tiếng yêu anh không hề gian dối, nỗi lòng này anh chân thật, con đường ấy anh muốn chúng ta cùng chung bước, khó khăn em anh muốn mang một nửa, nước mắt em anh chỉ muốn thấm nhẹ nơi vai người, vấp ngã của em anh muốn chúng ta cùng nhau đứng vững, gian khó này hãy cùng nhau vượt qua, mái nhà sau này có tiếng cười đùa của con chúng ta, giọng nói em vang lên mỗi sớm mai gọi anh thức dậy...
Cái lạnh chớm đông khiến nó run rẩy. Mùa đông nữa lại đến, nó vẫn đi về một mình trên những chặng đường quen. Hạnh phúc giản đơn mà nó ao ước có lúc tưởng chừng như đã mỉm cười nhưng rồi lại chợt biến mất, cái buồn lại òa về trong sâu thẳm đôi mắt buồn, hiền ngu ngơ của nó. Hạnh phúc đối với nó cứ xa xăm vời vợi. Đôi khi nó cần một người nào đó để nhớ thương, nhưng lại phải cố kìm lòng, thôi đừng. Nó sợ.
Còn nhớ ngày xưa khi bên anh, em hạnh phúc nhưng luôn có cảm giác mặc cảm vì xung quanh anh có quá nhiều người con gái xinh xắn. Anh vốn là mẫu người nhiều tình cảm, anh san sẻ nó cho bất kì ai cần đến, nhưng anh không biết rằng em chỉ là một người rất đỗi bình thường. Em cũng biết buồn nếu anh quên mất có em bên cạnh. Rồi thì mọi chuyện cứ diễn ra đúng như nó phải thế. Em và anh xa rời nhau chỉ vì những điều nhỏ nhoi.
Anh nghĩ đã yêu em ngay từ lần đầu tiên, khi nghe giọng nói trong trẻo và tiếng cười của em, dáng hình và ánh mắt đen quầng nhìn anh một cách dò xét và rồi bất ngờ khi em tặng anh một món quà và một lá thư. Lúc anh nhận là lúc anh cảm thấy như là mình đã thuộc về nhau từ kiếp trước. Rồi lại thấy yêu em vì hoàn cảnh hai đứa như nhau, nhất là sự chân thành nơi em và còn rất nhiều thứ nữa. Cho đến khi anh không biết được rằng anh yêu em vì điều gì nữa, anh không có câu trả lời xác đáng nhất mỗi khi em hỏi "tại sao anh yêu em? Anh yêu em ở điểm nào?".
Nó biết mình không phải là mẫu người anh yêu nhưng nó yêu anh và nó vô cùng bất ngờ và ngạc nhiên khi anh ngỏ lời yêu nó. Nó không tin vào những gì mà anh nói, anh nói anh yêu nó và vì nó khác với người mà anh từng yêu, nó không biết người anh từng yêu ra sao bởi vì anh không nói và nó cũng không hỏi bao giờ. Vì nó sợ, sợ làm sống dậy tình yêu trong quá khứ mà anh rất muốn quên.
Cô cứ thế mà khóc, chưa bao giờ khóc nhiều như vậy, cô khóc vì lẽ gì? Vì đau lòng, vì lần đầu tiên nếm trải cảm giác tổn thương này? Hy vọng càng nhiều thì thất vọng cũng càng nhiều. Những giấc mơ vỡ tan như bong bóng xà phòng. Bây giờ cô mới hiểu cảm giác đau đớn khi tấm chân tình của mình bị từ chối. Chờ đợi một người để cuối cùng cái được nhận lại chỉ là sự xót xa.
Vẫn biết rằng tình online chỉ là một thứ cảm giác ảo, đánh lừa trái tim ta. Nhưng lúc ta đang đắm chìm trong tình yêu ảo đó thì không thể dứt ngay ra được. Cứ cuốn trôi rất nhanh, rất nhanh vào giấc mơ.......đến lúc bừng tỉnh dậy thì hai dòng nước mắt lăn dài và trái tim đau nhói. Hãy coi em như cơn gió lạ Cơn gió thoảng qua cuộc đời anh Chỉ mình em nhớ anh
Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu quên cái cảm giác nhớ em. Tôi quên luôn cảm giác xốn xang, hạnh phúc mỗi khi nghĩ về em. Trước khi đi ngủ tôi quên dành ba mươi phút nhớ em, trong giấc mơ tôi cũng quên gọi em về Và mỗi khi thức dậy tôi quên ôm gối ôm - là em - như thói quen thường ngày của tôi trước kia. Tôi bây giờ đã quên rất nhiều thứ đáng nhớ của hai đứa mình. Những kỷ niệm đẹp, những phút giây không kiềm chế nổi và những ngày tháng ngọt ngào bên nhau... bây giờ tôi gần như không nhớ nổi.
Từ bây giờ anh sẽ học cách chịu đựng một mình, những nỗi đau, những trăn trở. Anh sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Anh sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính anh. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên em làm động lực, anh sẽ không cô độc trong những ký ức ấy đâu. Sẽ có một ngày em quay lại và nắm lấy đôi bàn tay anh chứ? Sẽ có một ngày em giật mình và em sẽ đuổi theo anh chứ? Sẽ có một ngày em nhận ra em không thể sống mà không có anh chứ? Sẽ có một ngày nào đó em hiểu rằng em đã làm tổn thương anh chứ?
Trái tim của em, nó bị anh làm vỡ tan rồi. Em sẽ hạnh phúc được không đây? Anh còn cả trái tim lành lạnh để tìm, để yêu, để có người còn gái thứ 5,6 và cuối cùng. Em chỉ xin anh một mảnh trái tim lành lặn để sống thôi. Anh lỡ nghiền nát nó thành tro bụi. Em đã khóc cho những tình cảm em dành cho anh. Sau tất cả những điều đó chỉ một câu “Em thân yêu, tha lỗi cho anh nhé” mà em đã hình dung anh sẽ nói, rồi em sẽ vui vẻ tha thứ cho anh ngay. Nhưng anh, 2 tháng với bao điều em đã cho đi hơn nhận lại em không xứng đáng
Em vẫn luôn ở một chỗ, chỉ một chỗ thôi để chờ anh quay trở lại, anh quay về và gọi một tiếng "Em", anh quay về và dang đôi tay ra cười với em bảo rằng" Anh về rồi đây". Em sẽ chờ anh, con đường này em đi chông gai, vất vả với bao nhiêu niềm đau không nói được với ai, không nói được thành lời, chỉ biết nắm chặt tay lại và đi tiếp. Bởi em tin anh, em mãi tin anh như từ trước tới giờ vãn vậy, bởi một câu nói của anh em sẽ đợi anh quay về "Tất cả là thật" Niềm tin trong em có lúc lung lay, vụn vỡ nhưng anh lại là người cho em sức mạnh. Có lúc em tự hỏi: em là ai chứ, em là người yêu anh, em đã có thể chờ để nghe 3 tiếng "anh yêu em" thì bây giờ, 3 tháng này có là gì phải không anh.
Giờ đây , anh ko còn cầm điện thoại khi ngủ nữa , ko quá lo khi điện thoại tắt nguồn , cũng không vội vàng login yahoo mỗi khi online nữa , không còn sáng nick vào mỗi đêm để chờ ai đó nữa.Nhưng vẫn còn đó những cảm giác miên man khi nghe lại những bài hát buồn . Những gì anh dành cho nó vẫn còn in hằn trong tâm trí, trong suy nghĩ của anh . Rồi anh cũng sẽ quên được nó thôi .
Nắm lấy tay em và đừng bao giờ buông ra trước nhé! Hãy cứ để những ngón tay của em bướng bĩnh ngọ ngoạy trong lòng bàn tay anh ấm áp khi mình cãi nhau. Để em biết rằng khi tay anh còn nắm lấy tay em thì anh sẽ vẫn còn đủ bao dung và độ lượng để cho qua hết những lời em buông ra trong khi cáu giận. Để em biết rằng khi những ngón tay của mình còn đan vào nhau thì sau cuộc cãi vã anh sẽ vẫn luôn nắm lấy tay em và tình cảm giữa hai đứa mình sẽ đầy thêm chứ không vơi bớt.
Diễn đàn AnhSaoKhuy.Net chính thức hoạt động vào ngày 13-5-2010. ASK không chỉ đơn thuần là một website giải trí. Chúng tôi là một cộng đồng chia sẻ, nơi giao lưu kết bạn, mag đến cho cư dân mạng những thông tin hữu ích trong khuôn khổ chọn lọc. ASK kết nối cộng đồng với rất nhiều tiện...
phutbinhyen ( Đăng lúc:1336280576 )
phonglan ( Đăng lúc:1336191250 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876471 )
danghuong1126 ( Đăng lúc:1335876401 )
beliti ( Đăng lúc:1331218935 )